Gom hy vọng từ những tiếng con cười

Thông tin bệnh nhân

  • Họ tênHoàng Văn Minh Đức
  • Địa chỉHà Nội
  • Căn bệnhUng thư bàng quang

Gom hy vọng từ những tiếng con cười

Ung thư bàng quang

“Dù khó khăn đến mức nào, cũng đừng bao giờ từ bỏ hy vọng cứu con”. Chị Phùng Thị Tuyết đã nói như vậy khi nói về “cuộc chiến” chữa bệnh ung thư bàng quang cho con trai, cháu Hoàng Văn Minh Đức.

Chị Phùng Thị Tuyết và con trai Minh Đức

Cứu con bằng mọi giá

Tôi đến thăm Đức khi cháu vừa đi học về. Trong căn phòng nhỏ được một người bà con cho ở tạm, chị Tuyết đang chuẩn bị cho con uống thuốc. Cậu bé mới gần 5 tuổi nhưng đã có hơn 3 năm chiến đấu với bệnh tật.

Những tháng ngày đau đớn có lẽ đã trui rèn nên một Hoàng Văn Minh Đức mạnh mẽ và bình thản hiếm thấy. Đức uống thuốc và nhai từng miếng tỏi đen ngon lành như ăn viên kẹo ngọt. Chị Tuyết kể, chỉ cần bảo đó là thuốc, là một thứ có thể giúp Đức khỏe, là Đức sẽ ăn ngon lành như thế.

“Thậm chí cả những viên như Cumargold Kare, trong thành phần có tam thất, khi bỏ vỏ nang đi, cho Đức uống, rất đắng mà cháu cũng uống không chút nề hà.” – Chị Tuyết tâm sự.

Nhìn Đức bây giờ, ít ai có thể hình dung được khi cậu bé mới hơn 17 tháng tuổi đã phải chống chọi với bệnh u bàng quang nguy hiểm. Chị Tuyết lúc ấy đã khóc đến lịm cả người. Nhưng rồi bằng sức mạnh và bản năng vô hạn của người mẹ, chị đã đứng dậy, cùng với chồng là anh Hiếu, chạy vạy khắp nơi chữa bệnh cho con.

Điều đáng nói là đôi vợ chồng trẻ ấy cũng đang khó khăn chồng chất. Họ chưa thoát cảnh nợ nần bi đát do bị lừa đi xuất khẩu lao động, chưa kịp đủ vui khi đón đứa con đầu lòng đã lại lao đao khi biết tin đứa trẻ ấy bị bệnh nặng.

Dù mọi khó khăn dồn đẩy, nhưng chưa bao giờ họ ngừng nỗ lực để chữa trị cho con. Thậm chí, khi Đức phải vào Huế xạ trị, vợ chồng chị Tuyết còn dự định bán đi một phần thân thể của mình để cứu Đức. Nghĩ lại những ngày đó, chị Tuyết mắt rớm lệ.

Chị kể, lúc đó, để có 6 triệu đồng mang vào Huế, chị phải bồng bế con đi khắp Hà Nội, gõ cửa từng nhà người quen để vay. Nhưng bằng ấy không thể thấm vào đâu so với chi phí cứ hàng ngày đội lên cao mãi.

“Không thể đứng đấy nhìn con, cũng không còn vay được ở đâu nữa, hai vợ chồng bàn nhau đi hiến thận. Rồi anh Hiếu lại nghe có người cần ghép gan và nếu bán gan thì có nhiều tiền để lo cho con hơn, hai vợ chồng lại quyết định bán gan” – Chị Tuyết nhớ lại.

May mắn là các bác sĩ ở Bệnh viện Trung ương Huế kịp ngăn cản và có một nhà hảo tâm đã trả toàn bộ viện phí cho Đức, giúp em qua được bạo bệnh.

Nói về “cuộc chiến” giành giật cuộc sống cho Đức, chị Tuyết trở nên hết sức mạnh mẽ. Chị bảo rằng, chỉ cần Đức được khỏe mạnh trở lại, thì dù có đánh đổi sức khỏe và tính mạng của mình, chị cũng làm. Nhiều lần chị ước, giá như có thể thay con gánh bệnh, thay con chịu hết mọi phần đau đớn…

Và mới đây thôi, khi Đức lên cơn sốt, bị co giật, hai mẹ con ở quê ngoại tận Chương Mỹ, nhà cách đường xa, không gọi xe vào được. Một mình chị, vội vàng ôm xốc con lên, chỉ kịp che chắn cho con khỏi ướt, còn mình chân trần, áo cộc, bế con chạy vội đi viện trong ngày mưa rét căm căm giữa mùa đông. Đức được cấp cứu kịp thời, còn chị chịu cơn cảm lạnh ớn người.

Không từ bỏ hy vọng

Vợ chồng chị không ngại khó, ngại khổ, cũng không ngại làm bất cứ việc gì để chữa bệnh cho con nhưng cho đến thời điểm hiện tại, anh chị vẫn chưa thể đi làm ở một nơi nào ổn định. Tuy Đức đã từng bước hồi phục, khối u được khống chế nhưng sức đề kháng của em từ sau xạ trị trở nên rất yếu.

Đức thường xuyên ốm, sốt và phải dùng kháng sinh liên tục. Anh chị phải thường xuyên ở bên để canh chừng những thay đổi bất thường của con. Đến cả chỗ ở anh chị cũng không dám dọn ra quá xa Bệnh viện Nhi, chỉ để giữ an toàn cho Đức. Chị Tuyết và anh Hiếu, chỉ một mớ rau, vài miếng đậu có thể ăn cả ngày, áo có thể không mua nhưng luôn luôn phải để dành tiền để Đức đi viện.

Hai vợ chồng trẻ, sống khổ sở như vậy nhưng họ đã luôn sát cánh bên nhau, không một lời than thở. Họ không sợ nỗi khổ đè ập xuống vai, không sợ bữa cơm ngày mai chẳng có thịt cá, chỉ sợ một ngày Đức không khỏe.

Chỉ vào chai nước lọc 5 lít đặt cạnh chỗ ngồi, chị Tuyết bảo, nhiều người nhìn vào cứ tưởng nhà mình sang lắm, dùng hẳn nước tinh khiết để uống. Nhưng họ không biết là Đức cần được uống nước sạch và hai vợ chồng có thể nhịn thêm một vài bữa chỉ để mua cho con một tháng hai chai như thế.

Nụ cười của Minh Đức là điều quý giá nhất đối với bố mẹ

Ai không hiểu cũng không quan trọng, điều cần nhất là họ vẫn luôn vững niềm tin và chưa bao giờ từ bỏ hy vọng, dù chỉ là một ngày. Bằng ánh mắt cương nghị và đầy quyết tâm, chị Tuyết bảo, tiền bạc, vật chất cũng quan trọng nhưng quan trọng nhất vẫn là tinh thần. Tinh thần của cả gia đình. Tất cả mọi người cùng đồng lòng, cùng quyết tâm chữa bệnh cho Đức thì sẽ có sức mạnh vượt qua khó khăn.

Điều đáng quý nhất mà chị Tuyết vẫn luôn ghi nhớ trong hành trình chữa bệnh cho con, ngoài những ủng hộ từ các nhà hảo tâm thì vợ chồng chị cũng đã luôn nhận được sự quan tâm, động viên từ người thân trong gia đình. Và hơn tất cả, sự lạc quan, nụ cười của Đức mới là thứ động lực quý giá nhất giúp anh chị có thêm niềm tin để hy vọng.

Chị bảo, Đức khỏe mạnh dù chỉ thêm một ngày, cũng là thêm hy vọng. Thêm 30 ngày, là thêm 30 hy vọng. Vợ chồng chị và Đức sẽ không bao giờ đầu hàng số phận, dù sẽ còn nhiều gian nan.

Trong suốt hơn 3 năm chữa bệnh, Đức vẫn luôn mỉm cười. Cậu bé không sợ tiêm, cũng không sợ gặp bác sĩ như các bạn đồng trang lứa. Biết bao đau đớn Đức đã chịu được, thì chẳng có lý do gì, vợ chồng chị lại không thể san sẻ, gánh vác cùng con.

Nhìn Đức ngồi trong lòng mẹ cười tươi như chưa hề đi qua cơn đau bệnh, chỉ mong một ngày không xa nữa, em sẽ thực sự chiến thắng, khỏe mạnh và lớn khôn bình thường.

Minh Ngọc